Wednesday, July 10, 2013

TẠM BIỆT

Sau 4 năm chia sẽ vui buồn với blog này , giờ mới nhận ra khả năng viết cùng như hiểu về từ và nghĩa của mình còn hạn hẹp cần phải học hỏi nhiều hơn
Có đôi khi vô tình gây tổn thương đến người khác và làm đau chính mình cũng chỉ vì mình quá bất cẩn và  xề xoà trong cách hành văn , giao tiếp !
Mình không phải nhà văn chỉ là một ngưởi thật bình thường chỉ muốn chia sẻ cảm nghĩ của mình về cuộc sống này và những sự việc xảy ra xung quanh mình theo cách nhìn nhận của cá nhân mình thôi nhưng cộng đồng mạng như một xã hội thu nhỏ và mình là một phần tử nhỏ bé trong xã hội thu nhỏ do nên cách nghĩ của mình chắc chắn không giống với người khác nên vài câu ngắn ngũi không thể lột tả hết cũng như hiểu hết về mình thì thôi vậy mình chỉ viết cho riêng mình thôi ... Cám ơn các bạn đã theo dõi blog và gửi tin nhắn , email , điện thoại ... Chia sẽ vui buồn cũng như những vấn đề các bạn gặp phải trong cuộc sống trong suốt thời gian qua . Tú trân trọng tất cả
Xin cảm ơn .
Thân ái
BTT

Monday, July 1, 2013

LÀM KHAI SINH CHO CON CÓ YẾU TỐ NGƯỜI NƯỚC NGÒAI

Phần lớn mọi người sinh ra trên thế gian này đều may mắn được cha mẹ tặng cho mình món quà đầu tiên trong đời , món quà như thế nào thì do trình độ , cảm xúc , tình cảm và mong muốn của họ dành cho mình đó là cái tên ! Cái tên là món quà vô giá và ý nghĩa mà mình nhận được khi đến thế giới này .
Trong đầu mình có nhiều cái tên mong muốn đặt cho con như là Nam Anh, ý là anh hùng phương nam với mong muốn con mình nổi bật , rồi Randy vì muốn nó sống mạnh mẽ chan hòa biết tha thứ và yêu thương mọi người như Anh Randy ,rồi Bảo long con rồng con yêu quý rồi nhiều nhiều cái tên khác nữa... bên nội thì muốn con có tên là Tanishq ,Jason....
Nhưng theo luật pháp Việt Nam nếu cha là người nước ngòai thì phải chọn quốc tịch Ấn độ hoặc việt , Nếu chọn tên Việt thì không có tên bằng tiếng nước ngòai  còn ông nội thì cương quyết quốc tịch gì không quan trọng nhưng tên họ phải là India .như vậy đồng nghĩa với việc bé không được lấy quốc tịch VN rồi
Thật là khó khăn hết sức sinh con ra không giống mình đã thấy tủi thân lắm rồi giờ đến cái tên cũng phải theo họ thật ra muốn đấu tranh cũng được thôi nhưng liệu có cần thiết ?!
Khi chọn quốc tịch cho con nên lưu ý
- Gia đình sẽ sinh sống ở đâu  ? VN hay India => Nếu India lấy quốc tịch ấn
- Khi chọn quốc tịch nước ngòai thì tòan bộ giấy tờ của con sẽ làm tại lãnh sự quán không chạy lòng vòng ở sở tư pháp sẽ mất thời gian
- Khi con không phải quốc tịch VN nghĩa là con là người nước ngòai nên sẽ không được học ở trường công VN
- Visa của con sẽ gia hạn và cùng thời hạn với visa của bố
- Passport của con sẽ gia hạn hoặc cấp mới  5 năm 1lần
Thủ tục làm Khai sinh cho con có yếu tố người nước ngòai
1. Nếu chọn quốc tịch VN
- Giấy chứng sinh
- Giấy kết hôn
- Hộ khẩu
- CM của mẹ , hộ chiếu của cha
- Bộ hồ sơ đăng ký khai  sinh mua tại sở tư pháp thành phố
- Giấy xin chọn quốc tịch VN cho con
Tất cả giấy tờ photo công chứng , giấy xin chọn quốc tịch cho con phải có cha mẹ cùng ký (cả 2 có mặt để tuyên thệ)
- Điền đầy đủ và nộp lại cho sở tư pháp tên phải là tên VN
2. Nếu chọn quốc tịch là Ấn độ
- Giấy chứng sinh bằng tiếng anh
- Giấy kết hôn bằng tiếng anh
- Hộ chiếu của Ba và mẹ
- Downloat form từ LSQ điền vào
- Hình 3x4 của bé
Điền đầy đủ nộp vào  LSQ ấn độ sau  1 tuần là bé có khai sinh ,visa và hộ  chiếu
-

Saturday, March 9, 2013

THÊM MỘT TUỔI NỮA

Vậy là đã hơn 35 tuổi rồi , Thời gian trôi qua nhanh quá ,
Thời gian làm cho suy nghĩ con người ta thay đổi , dạo trước chỉ thích được mặc đẹp , chạy xe sang đến những nơi sang trọng  xài điện thoại đắt tiền ...nói chung là thích những thứ chỉ để cho bản thân mình hưởng thụ vậy mà bây giờ lại khác chẳng muốn chi tiền vào những khỏan đó nữa và cảm thấy sao mình có lúc đã thật dại khi thích những thứ vớ vẫn đó nhỉ . Bây giờ chỉ nghĩ làm sao để con mình có học vấn tốt , có môi trường sống tốt , có tương lai tốt , nếu lỡ mình đột ngột phải ra đi mãi mãi thì mình sẽ thu xếp mọi việc thế nào , và đang nghĩ ba mươi lăm năm qua mình sống có đủ tốt với mọi người chưa ??? Chiều rộng cuộc đời mình đã đủ sâu chưa ( vì chiều dài cuộc đời thì ai mà biết được mình đâu biết mình sống được bao lâu ?) chiều dài mình không đo và biết được vậy thì mình đành kiểm sóat chiều rộng vậy thôi....
Mừng mình thêm một tuổi :)

Saturday, November 3, 2012

TỐNG BIỆT HÀNH - THÂM TÂM

Đưa người, ta không đưa qua sông
Sao có tiếng sóng ở trong lòng ?
Buổi chiều không thắm, không vàng vọt
Sao đầy hoàng hôn trong mắt trong ?
Đưa người ta chỉ đưa người ấy
Một giã gia đình một dửng dưng...

-Li khách! Li khách! Con đường nhỏ
Chí nhớn chưa về bàn tay không
Thì không bao giờ nói trở lại!
Ba năm mẹ già cũng đừng mong

Ta biết người buồn chiều hôm trước
Bây giờ mùa hạ sen nở nốt
Một chị, hai chị cũng như sen
Khuyên nốt em trai dòng lệ sót

Ta biết người buồn sáng hôm nay:
Giời chưa mùa thu, tươi lắm thay
Em nhỏ ngây thơ đôi mắt biếc
Gói tròn thương tiếc chiếc khăn tay...

Người đi? Ừ nhỉ, người đi thực!
Mẹ thà coi như chiếc lá bay
Chị thà coi như là hạt bụi
Em thà coi như hơi rượu say

1940

CÓ KHI NÀO - BÙI MINH QUỐC

Có khi nào trên đường đời tấp nập
Ta vô tình đi lướt qua nhau
Bước lơ đãng chẳng ngờ đang để mất
Một tâm hồn ta đã đợi từ lâu...


QUÊ HƯƠNG - GIANG NAM

Thuở còn thơ ngày hai buổi đến trường
Yêu quê hương qua từng trang sách nhỏ:
"Ai bảo chăn trâu là khổ ?"
Tôi mơ màng nghe chim hót trên cao

Nhớ những ngày trốn học
Đuổi bướm cầu ao
Mẹ bắt được...
Chưa đánh roi nào đã khóc
Có cô bé nhà bên
Nhìn tôi cười khúc khích...

Cách mạng bùng lên
Rồi kháng chiến trường kỳ
Quê tôi đầy bóng giặc
Từ biệt mẹ tôi đi

Cô bé nhà bên (có ai ngờ)!
Cũng vào du kích
Hôm gặp tôi vẫn cười khúc khích
Mắt đen tròn (thương thương quá đi thôi)

Giữa cuộc hành quân không nói được
một lời...
Đơn vị đi qua tôi ngoái đầu nhìn lại
Mưa đầy trời nhưng lòng tôi ấm mãi

Hòa bình tôi trở về đây
Với mái trường xưa, bãi mía, luống cày
Lại gặp em
Thẹn thùng nép sau cánh cửa
Vẫn khúc khích cười khi tôi hỏi nhỏ
- Chuyện chồng con... (khó nói lắm anh ơi)!
Tôi nắm bàn tay, ngậm ngùi, nhỏ nhắn
Em để yên trong tay tôi nóng bỏng

Hôm nay nhận được tin em
Không tin được dù đó là sự thật
Giặc bắn em rồi quăng mất xác
Chỉ vì em là du kích em ơi!
Đau xé lòng anh chết nửa con người!

Xưa yêu quê hương vì có chim, có bướm
Có những ngày trốn học bị đòn roi
Nay yêu quê hương vì trong từng nắm đất
Có một phần xương thịt của em tôi

ĐỒNG CHÍ -CHÍNH HỮU

Quê hương anh nước mặn đồng chua
Làng tôi nghèo đất cày lên sỏi đá
Anh với tôi đôi người xa lạ
Tự phương trời chẳng hẹn quen nhau.
Súng bên súng, đầu sát bên đầu
Đên rét chung chăn, thành đôi tri kỷ
Đồng chí!

Ruộng nương anh gửi bạn thân cày
Gian nhà không, mặc kệ gió lung lay
Giếng nước gốc đa, nhớ người ra lính.
Anh với tôi biết từng cơn ớn lạnh,
Sốt run người, vừng trán ướt mồ hôi.

Áo anh rách vai
Quần tôi có vài mảnh vá
Miệng cười buốt giá
Chân không giày
Thương nhau tay nắm lấy bàn tay!

Đêm nay rừng hoang sương muối
Đứng cạnh bên nhau chờ giặc tới
Đầu súng trăng treo.