Thursday, December 15, 2016

MANILA - PHILIPINE THÀNH PHỐ XINH ĐẸP

Nghe nhiều về philipine nổi tiếng với các vụ bắt cóc , giết người và gần đây nhất là vụ các du khách hongkong bị giết khi cảnh sát philipine giải cứu không thành công , Đi philipine trong tâm trạng lo lắng và hồi hộp....
Các thành viên mặc trang phục truyền thống của quốc gia mình
Trang phục truyền thống các nước Asian

Philipine nhìn từ trên cao xuống là vô số các hòn đảo nhỏ bao quanh trong tuyệt đẹp trong bầu trời đêm nhiều đèn ,



Đoàn Việt Nam

Khí hậu philipine cũng tựa như Việt Nam đặt biệt là rất giống Sài gòn với chỉ hai mùa mưa nắng ,
Xuống sân bay Manila cảm giác lo sợ tan biến vì người philipine rất mến khách và thân thiện , điểm nổi bất là họ nói tiếng Anh cực giỏi , tiếng Anh như là ngôn ngữ thứ 2 ở đây
Người Philipine ở Manila và Makati rất đẹp , da hơi ngăm , cao ,mặt rất thanh giọng nói ngọt ngào thân mật ......
Cơ sở hạ tầng ở philipine cực tốt với hệ thống cầu vượt chồng chéo có tính toán , Ở thủ đô hầu như phương tiện đi lại chính là xe hơi và phương tiện giao thông công cộng , Ở Manila thường hay kẹt xe hàng giờ ......
Trang phục truyền thống của philipine

Trang phục truyền thồng của philipine cực đẹp với nhiều kiểu hoa văn thêu tinh xảo , Người Philipine phần lớn theo đạo chúa họ rất thích hát và chơi nhạc đi đâu cũng thấy người ta hát ca giọng của ai cũng trong cao thánh thót chắc là do thường xuyên hát thánh ca được đào tạo từ nhỏ nên họ có giọng hát hay chăng không biết nữa.............cứ có thực khách nào có sinh nhật thì toàn bộ nhân viên của nhà hàng sẽ hát rất nhiệt tình để chúc mừng khách tạo nên một nét văn hoá rất riêng của philipine




Trái cây ở philipine
Nhưng nói gì thì nói không đi đâu tốt hơn ở quê mình , qua đây gần 10 ngày thì đói đủ :) thức ăn ở đây phần lớn hay ăn thịt he0 , họ ít ăn rau , Ở philipine có nhiều nhà hàng Việt Nam thành công vì dân philipine thích ăn món ăn việt như nhà hàng Zao , Phở Hoa..
Nhớ món rau muống xào tỏi giản dị , thèm tô canh chua cá bông lau , và món cá kho tộ nữa
Mấy ngày đầu ra nước ngoài , xung quanh toàn người lạ bất chợt gặp người Việt Nam nơi đất khách , lòng mừng khôn tả thế mới hiểu và cảm thông với những người việt xa xứ .......nhớ nhà nhớ món ăn nhớ cả cafe Việt .......


Cây giáng sinh và các phụ liệu trang trí sặc sỡ đẹp mắt
"Ta đi ta nhớ quê nhà nhớ canh rau muống nhớ cà dầm tương " Thật chẳng sai ..Không có ở đâu tốt hơn nhà mình .....Chỉ còn một đêm nữa thôi là được về nhà rồi.............

SWITZERLAND 2011-EATING



tại sao trên đỉnh núi tuyết phủ quanh năm lại có hình của diễn viện Kajo và sarukh khan ? mình cũng thắc mắc nhưng nghĩ chắc tại người Ấn đến đây nhiều chắc họ quảng bá ! rồi hôm qua chợt xem phim này mới thâý cảnh diễn viên chính đến tìm cô gái trên cánh đồng cỏ bao la bao la có đàn bò gặm cỏ chuông bò kêu lengkeng mà cái chuông giống hệt cái chuông mấy con bò ở thụy sĩ nó đeo, vì mấy con bò ở Ấn mình không thây đeo chuông loại này và nghe mọi người nói chỉ có mỗi con bò ở thụy sỹ là đeo cái chuông đặc biệt ấy , vậy là hiểu rồi phim này quay tại thụy sỹ nên họ để hình này lên núi để quảng bá du lịch.
Được đi chơi nước ngoài mà đặc biệt là Châu âu thì thiệt là thích nhưng nhớ đến cái khỏang ăn uống và tàu xe thì buồn rười rượi:( . Khi đi chơi biết trước mình không thích nghi được nên thủ sẳn mì gói , muối , nước mắm , ớt ,tắc , chà bông vậy mà cũng đói meo ...cũng may là ở đó hải quan không xét hành lý kỹ như ở úc nên cứ vô tư mang theo , sau khi quần quật cả ngày đi đó đi đây tới giờ cơm trưa mừng rỡ chờ đợi đọc thực đơn thấy món cà hồi nướng , à món này mình ăn được , chắc ngon đây ! rôì còn rau xanh nữa thích quá ! rồi sup bí àh ..chắc nấu kiểu canh kiểm cũng ăn được ! hồi họp chờ đợi ....sau một hồi thức ăn mang ra ....cảm giác "hụt huẫng" đúng là cá hồi nướng ăn nhưng lại rưới nhiều loại nước sốt gì mà mùi bơ béo ngoậy nhìn chẳng ra làm sao :( hichic , rau xanh nhưng bầm nát nhiếu , không ăn được nốt :( Món Sup cũng không hơn bơ béo ngậy , vậy là nhịn đói đành ăn bánh mì chấm nước mắm ớt hichic........
rồi các ngày tiêp theo cũng dzậy ngày nào đến cữ ăn mình cũng đi từ thất vọng này đến thất vọng khác nên rồi không mong chờ nữa ...sáng ăn sáng buffet kiểu âu đầy đồ ăn nhưng chẳng ăn được gì thế là mì gói , tối về khách sạn lại mì gói thật thảm hại cho người khó ăn như mình :(
Nhớ lại cũng thấy ớn cả người nhưng rồi thời gian qua mau về lại Việt Nam mình nhào ngay ra tiệm bún riêu ăn một tô thật to cho đã những ngày thèm muốn .
ngồi buồn nhớ cánh đồng cỏ xanh mướt bao la ,tiếng chuông bò kêu lengkeng xa xa , áng mây bay ngan sườn núi........ biết bao giờ gặp lại !

PARIS - NÔĨ NHỚ CHỜ MONG




kiến trúc Paris nhìn từ trên cao - Pháp



Sau bao ngày thông dông ở Thụy Sỹ mình cùng với các anh/chị đồng nghiệp sang Paris ...ôi cái cảm giác mà chỉ vài tiếng đồng hồ nữa thôi là mình có thể chạm mặt tình yêu của mình mới lạ làm sao !!! nó tuyệt diệu biết chừng nào ...ngày nào mình cũng face to face online , mình nhìn qua tivi , qua internet mà chẳng thể đến được với nhau vậy mà chỉ còn một chút nữa thôi , một chút xíu nữa thôi là sẽ vỡ òa sung sướng

...bạn thân hay hỏi vậy kết cụộc là mày yêu Paris pháp hay yêu effel hay yêu dòng sông Saint ???

câu trả lời là tôi yêu tháp effeil nên tôi yêu nước pháp tôi yêu ngôn ngữ pháp và cả dòng sông Saint và những gì thuộc về nó giống như khi mình yêu một ai đó thì mình yêu luôn quốc gia của họ và những gì thuộc về họ vậy mà...

Tàu đi Pháp là tàu cao tốc với vận tốc 250 km giờ nên từ thuy sỹ đi Paris chỉ 3g đồng hồ thôi, yên vị vào chỗ của mình rôi bắt đầu chờ đợi , tàu chạy rất nhanh nhưng sao 3 giờ đồng hồ nó dài như thế kỷ :(

cuôí cùng rồi thời khắc mà tôi chờ tôi mong cũng đến , Nhà ga Paris đón tôi với một cảm giác thật bừa bộn, người quá nhiêù quá chộn rộn sao mà ngột ngạt đến vậy Paris là đây sao ?!

ra khỏi nhà ga , rảo mắt nhìn khắp lượt, Ngày tôi gặp mặt người tình trong mộng của tôi là một ngày chiều Paris lạnh với cái mưa lất phất , không khí bốc mùi nước tiểu , bác tài người pháp xức nước hoa thơm như múi mít , đi đâu cũng thấy treo bảng "coi chừng móc túi " ....cảm giác hụt hẫng chơi vơi...........

đường xá cũng đầy bụi, người người tấp nập dân nhập cư rất đông đi đâu cũng thấy người châu phi đen đúa , ăn xin ngôi tại cửa nhà ga , nhà cửa kiên cố cũ kỹ được xây dựng bằng những tảng đá lớn chắc chắn hơn một ngàn năm sau chắc cũng không cần phải sữa chửa , hay lo sẽ bị sập.

người thụy sỹ nhẹ nhàng yêu thiên nhiên nên đi đâu cũng thấy hoa và một màu xanh mướt nhưng đến Paris chẳng thấy hoa , cây bên đường thì cũng như Sài gòn , trên đường tượng được trưng bày khắp nơi, phố xá kiên cố nhưng chật hẹp , nhà cửa chắc chắn nhưng khô khốc ...

Trong tâm trí tôi người pháp galang hết chỗ chê , lãng mạn nhất thế giới nhưng đó chỉ là trong mơ thôi thực tế chẳng phải vậy , vào mua hàng sếp hàng thấy họ vượt rào nhào lên phía trước .ohhhhhh đây có phải là sự thật ? hy vọng họ chỉ là dân nhập cư mang quốc tịch pháp !, người pháp kiệm lời.

Cảm giác đã bất đầu dao động , sau bao đêm nhớ và thao thức vì Paris nhưng chạm mặt nhau rồi thấy bâng khuâng lạ ! đây không còn là mơ .

Đến tháp effel , ôi tháp effiel sừng sững đứng đó , vậy là gặp nhau rồi nhé , ôm một cái nào , sờ một cái nữa nào , lên tận bên trên vào trong lòng effel ,cảm giác thật tuyệt !

Tôi vượt đường xa để gặp gỡ người yêu mà không gian và ngoại cảnh tác động nhiều quá xém chút tình yêu tan vỡ cũng may là tháp effel không làm tim tôi vỡ vụng ,

lên trên tháp nhìn xuống Paris mới thấy thật bao la , lãng mạn (chỉ là nhìn thôi nhé ) kiến trúc pháp tại Paris không có kiến trúc cao tầng ngoại trừ effiel , làm cho effel bao la sừng sững , hít một bầu không khí thật sâu , đứng giữa không gian với tình yêu của mình bên cạnh thấy thế giới này chỉ có mình và tình yêu của mình, vậy là mãn nguyện rồi ít nhất effiel không làm mình thất vọng với lân gặp gỡ đầu tiên .

chia tay effiel chẳng biết bao giờ sẽ gặp lại nhưng như thế đã mãn nguyện rồi , vậy mới thấy " tình chỉ đẹp khi còn dang dỡ đời mất vui khi đã vẹn câu thề" cứ yêu đi nhưng đừng cươí để tình mãi vẹn tòan và mãi là miền ký ức đẹp .

sông sain lại là một điểm lãng mạn nữa của nước pháp , mình cứ tưởng tượng đến pháp rồi mình sẽ ngồi thuyền dạng xuồng đi dọc theo dòng sông saint,chầm chậm nhâm nhi rượu pháp , rồi nhìn ngắm nhà thờ đức bà ,các kiến trúc cổ dọc 2 bên bờ sông và tình yêu effel đưng xa xa tráng lệ đằng kia soi bóng xuống dòng sông saint thơ mộng .......ôi tuyệt vời khi nghĩ đến cảnh tượng ấy nhưng đời không như là mơ .......:(

sau khi sắp hàng mõi mệt và có nhiều người vượt rào để được xếp hàng trước họ nhốt xuống thuyền dạng có mui giống tàu cánh ngầm nhưng 2 bên không có kiếng thế là nổ máy bắt đầu chạy , máy nổ ầm ầm , hơn trăm người người ngồi với nhau như ngồi trên máy bay hay ngồi trên tàu cánh ngầm đi vũng tàu ....hichic , eo ôi lãng mạn còn đâu :(

Sống trong cuộc sống thì không nên mong đợi nhiều quá để khỏi phải thất vọng và tự mình làm tổn thương mình cho những kỳ vọng của chính mình nên lời khuyên là cứ nên nhẹ nhàng nhẹ nhàng để hưởng thụ , nếu lấy thật nhiều cát bỏ vào tay rồi siết chặt lại càng cố siết thì càng mất nhiều hơn cát theo ngón tay lọt hết ra ngoài nhưng nếu cứ nhẹ nhàng nhẹ nhàng bỏ cát vào tay rồi từ từ chắp nhẹ 2 bàn tay vào nhau cát sẽ nằm yên trong đó , hạnh phúc cũng nằm yên trong đó ......

Chia tay nước pháp chia tay Paris và tháp effel , mong ước của mình đã toại nguyện còn một nơi nữa mình cũng ước được một lần được đến nhưng chờ xem God có cho mình đến đó không !

Tuesday, July 5, 2016

Thursday, March 12, 2015

Thuỵ Sỹ - Zurich city



chiều 5g hối hả rời sài gòn trong cảnh kẹt xe và cái nắng chiều oi bức , chặng đường từ HCM đi Thuỵ Sỹ khá vất vả , phải bay qua Singapore 1g30 phút sau đó lại vất vưởng 3 tiếng để bay tiếp đến Zurich Thuỵ Sỹ 13g bay hichic....chặng đường quá dài đối với sức chịu đựng của một người say tàu xe như mình nhưng đành chịu , hôm nay may mắn được bay với chuyến bay lớn với 500 chỗ ngồi nhưng chì có hơn 100 khách nên mình chiếm được 3 ghế thế là nằm dài và đánh một giấc mê li ,
giựt mình thức giấc , ơ hay còn chỉ 5 tiếng nữa thôi là mình đến được thuỵ sỹ , chuyến bay rất êm , phục vụ ăn uống suốt đêm , free cả rượu và mì gói :)
Giờ của Thuỵ sĩ đến trễ hơn việt nam mình 5g vào mùa hè ,
loay hoay rồi thời gian hạ cánh cũng đến !
lần đầu tiên đặt chân lên đất thuỵ sỹ đi đâu cũng thấy dấu cộng màu đỏ chót ,hải quan ở đây rất dễ mang theo thịt và nước mắm cũng chẳng sao , thích !
thời tiết thuỵ sĩ tiếp tôi với cái lạnh 11 độ vào lúc 7g30 sáng , rét run vì tôi chẳng chuẩn bị đồ lạnh cho mùa hè , mưa lất phất trong buồn lạ !.
Thuỵ sĩ dần hiện ra , với những con đường sạch bon , cây xanh khắp nơi , đường thưa thớt người , dân thuỵ sĩ là dân số già , người trẻ rất ít , đi ra đường thấy các cửa hiệu đóng im ỉm , vắng lặng chẳng thấy người mua , xa xa có vài quán cafe dạng giống như cafe trung nguyên bên mình , trông người dân thuỵ sỹ có vẽ xa cách , đi đường chẳng thấy tiếng ồn ào cười nói , chẳng thấy ai bóp kèn xe in ỏi , mọi người từ tốn và lịch sự , tư dưng làm mình nhớ sài gòn nhớ cái ồn ào náo nhiệt ....Zurich city là thành phố cổ của Thuỵ sỹ già nua và cổ kính , cuộc sống không ồn ào vội vã ,
rời thành phố Zurich buồn bã và cổ kính chúng tôi tiếp tục hành trình đến Lucerne. một thành phố khác của thuỵ sĩ - thành phố của du lịch thuỵ sỹ.

LẦN THỨ HAI THĂM ẤN ĐỘ - THÀNH PHỐ BANGALORE

Lại một lần nưã Tôi có cơ hội thăm Ấn độ, Trong khí trời se lạnh của tháng 2 , Thành phố Tôi dừng chân là Bangalore .
Bangalore theo như tôi được biết thì là trung tâm của cả nước về công nghệ thông tin , nhiều du học sinh Việt Nam học IT ở đây , và rất nhiều công ty phần mềm đặt ở đây đó là lí do làm cho Bangalore trở nên đắt đỏ ở Bangalore cái gì cũng đắt đỏ thuộc hàng đắt nhất Ấn Độ theo như người Bản xứ nói ! Tôi dạo một vòng quanh chợ , rồi vào trung tâm mua sắm lớn nhất Banglore , ở đây có rất nhiều Shop hàng hiệu nhưng giá lại rất mềm nếu so với Việtnam , ở đây mỗi Shop đều có rất nhiều đồ để cho mình chọn , cả trăm cả ngàn cái tha hồ mà lựa chọn ngắm nghía , vào shop áo sơ mi nam thì hàng hàng lớp lớp đủ màu đủ kiểu thỏa thích chọn .
Rời bangalore trong đêm .... Sân ga lạnh lẽo nhưng chật cứng người ( chẳng biết người Ấn đi đâu mà đi dzữ thế ) :) , Sân ga Banglore sạch sẽ hơn sân ga ở NewDehli nhưng cũng có rất nhiều người nghèo nằm vật vã bên lề , ở đây nhìn thấy người nghèo mà muốn rơi nước mắt !!!! nghèo hèn vật vẹo bám lấy họ và con cháu của họ , ở đây nghe nói cha làm nghề xe kéo thì đời con chắt chắn cũng hành nghề xe kéo , ý thức đổi đời của họ hầu như không hề có trong suy nghĩ của họ , giống như câu :"con quan thì lại làm quan con sãi ở chùa ra quét lá đa "
Họ Sùng kính Thần thánh tôn giáo và phó thác đời mình cho tôn giáo , nên cuộc sống của họ chậm chạp , từ từ cho qua hết kiếp , người nghèo thì nghèo tận cùng , nhìn họ ốm nhom ốm nhách đen đúa trong rất tôi , những người gìau ở Ấn tự cho mình cái quyền được bắt nạt người nghèo trong rất phản cảm !
Biết rằng ở bất kỳ đất nước nào miễn có tiền thì mua tiên cũng được có tiền thì có quyền nhưng ở Việt Nam mức độ phân cấp gìau nghèo không rõ rệt như ở Ấn độ , vì ở Việtnam tương thân tương ái rất cao và rất ít khi thấy cảnh người giàu bắt chẹt người nghèo , nếu bạn muốn la ai đó bạn phải đúng nếu không bạn sẽ nhận được phản ứng ngay !!!! nhưng ở Ấn độ thì người nghèo thấp cổ bé họng , những người giàu tự phong cho mình cái quyền được ngồi trên và quát tháo người nghèo , và người nghèo ở đây thì tự áp đặt thân phận cho mình , Nhìn những cảnh người giàu vô cớ bắt nạt la mắng những người nghèo làm nghề culi , xe kéo mà thấy tội trong khi những con người nghèo khổ ấy chẳng biết phản ứng trả , cứ lầm lũi , hèn mạt biết thân biết phận mình trong thấy xót xa !!!! Tôi đã đi ít nhất 5 quốc gia đã gặp không ít người nghèo nhưng chưa thấy ở đâu có kiểu người nghèo như ở Ấn độ ! Lúc trước Tôi hay nghe Ba tôi nói từ "nghèo hèn " nhưng Tôi chưa hiểu hết chưa cảm hết được ý nghĩa của từ đơn giản đó " vì nghèo quá nên mới hèn " .
Ngày đầu tiên của Tôi ở Banglore - Ấn Độ trôi qua như thế đấy ! Tàu chuyển bánh rời sân ga đưa Tôi đến một thành phố mới khám phá thêm nhiều điều mới mẽ và thú vị ở Ấn độ.